|
Tin vào Chúa Giêsu có nghĩa là làm cho Chúa trở thành
trung tâm và ý nghĩa cuộc sống của chúng ta. Chúa Kitô không phải là yếu tố
phụ thuộc: Ngài là “bánh hằng sống”, là lương thực không thể thiếu được.
ĐTC Phanxicô đã nói như trên với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành
hương trong buổi đọc Kinh Truyên Tin trưa Chúa Nhật hôm qua.
Mở đầu bài huấn dụ ĐTC nói: Hôm nay kết thúc bài đọc chương 6 Phúc Âm thánh
Gioan với diễn văn về “Bánh sự sống”, mà Chúa Giêsu đã nói hôm sau ngày làm
phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều. ĐTC ghi nhận bầu khí lúc đó như sau:
Vào cuối diễn văn sự hứng khởi của ngày hôm trước đã tắt lịm, bởi vì Chúa
Giêsu đã nói rằng Ngài là bánh từ trời xuống, và sẽ cho thịt Ngài làm của ăn
và máu ngài làm của uống, ám chỉ một cách rõ ràng hiến tế mạng sống của
chính Ngài.
Các lời này dấy lên nỗi thất vọng nơi dân chúng, họ cho rằng chúng không
xứng đáng với Đấng Cứu Thế, “không chiến thắng”. Vài người đã nhìn Chúa
Giêsu như vậy: như một Đấng Cứu Thế phải nói và hành động làm sao để sứ mệnh
của Người thành công, ngay lập tức. Nhưng họ lầm ở chính điểm này: về cách
hiểu sứ mệnh của Đấng Messia! Cả các môn đệ cũng không chấp nhận ngôn ngữ
ấy, ngôn ngữ gây âu lo đó của Thầy mình. Và đoạn Phúc Âm hôm nay kể lại sự
khó chịu này của các vị: “Lời này thật là chướng tai! – họ nói – ai mà có
thể nghe được” (Ga 6,60).
ĐTC nói tiếp trong bài huấn dụ: Thật ra họ đã hiểu rõ diễn văn của Chúa
Giêsu. Họ hiểu rõ đến nỗi không muốn lắng nghe Ngài, bởi vì đó là một diễn
văn khiến cho tâm thức của họ gặp khủng hoảng. Các lời của Chúa Giêsu luôn
luôn đặt chúng ta vào trong cuộc khủng hoảng: trong khủng hoảng chẳng hạn
như trước tinh thần của thế giới, trước tinh thần thế tục. Nhưng Chúa Giêsu
cống hiến chìa khoá giúp thắng vượt khó khăn; một chìa khóa gồm ba yếu tố.
Thứ nhất, nguồn gốc thiên linh của Chúa Giêsu: Ngài từ trời xuống và “sẽ lại
lên nơi Ngài ở trước kia”( c. 62). Thứ hai, các lời Ngài chỉ có thể được
hiểu qua hoạt động của Chúa Thánh Thần, Đấng “ban sự sống” (c. 63). Chính
Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta hiểu Chúa Giêsu. Thứ ba, lý do đích thật
của việc không hiểu các lời Ngài là sự thiếu lòng tin: Giữa anh em có vài
người không tin” (c. 64). Thật vậy, vì từ lúc đó “nhiều môn đệ Người rút
lui” (c. 66). Đứng trước các bỏ cuộc này, Chúa Giêsu không tính toán cũng
không giảm thiểu các lời nói của Ngài, trái lại Ngài thúc đẩy làm một lựa
chọn chính xác: hoặc là ở lại với Ngài hay tách rời Ngài, và Ngài nói với
Nhóm Mười Hai: “Các con cũng muốn bỏ đi sao? (c. 67).
Tới đây thánh Phêrô, nhân danh các Tông Đồ, tuyên xưng đức tin rằng: “Lậy
Chúa, chúng con đi tới với ai? Thầy có lời của sự sống vĩnh cửu” (c. 68).
Thánh nhân không nói: “Chúng con sẽ đi đâu?” nhưng nói “chúng con sẽ đi đến
với ai?”. Vấn đề nền tảng không phải là ra đi và bỏ rơi công trình đã bắt
đầu, nhưng đi tới với ai. Từ câu hỏi này của thánh Phêrô chúng ta hiểu rằng
sự trung thành với Thiên Chúa là vấn đề trung thành với một người, mà ta cột
buộc mình vào để cùng đi trên cùng con đường. Và người đó là Chúa Giêsu. ĐTC
giải thích thêm như sau:
Tất cả những gì chúng ta có trên thế giới không thoả mãn cái đói sự vô tận
của chúng ta. Chúng ta cần Chúa Giêsu, ở với Người, nuôi sống mình ở bàn của
Người, bằng các lời của sự sống vĩnh cửu của Người! Tin nơi Chúa Giêsu có
nghĩa là khiến cho Người trở thành trung tâm điểm, trở thành ý nghĩa của đời
ta. Chúa Kitô không phải là một yếu tố phụ thuộc: Ngài là “bánh hằng sống”,
là tlương thực không thể thiếu. Cột buộc vào Ngài trong một tương quan đức
tin và tình yêu, không có nghĩa là bị xiềng xích, nhưng tự do một cách sâu
xa, luôn luôn tiến bước. Giờ đây mỗi người trong chúng ta hãy tự hỏi mình
xem: “Chúa Giêsu là ai đối với tôi? Đó là một tên gọi? Một ý tưởng? Hay đó
chỉ là một nhân vật lịch sử? Hay đó thật sự là người yêu thương tôi, đã hiến
mạng sống cho tôi và đi với tôi?” Đối với bạn, Chúa Giêsu là ai? Bạn có ở
với Chúa Giêsu không? Bạn có tìm hiểu biết Ngài trong lời của Ngài hay
không? Bạn có đọc Phúc Âm mỗi ngày, một đoạn Phúc Âm để hiểu biết Chúa Giêsu
không? Bạn có đem theo sách Phúc Âm trong túi, trong xách tay, để đọc nó ở
khắp mọi nơi không? Bởi vì chúng ta càng ở với Ngài bao nhiêu, ước muốn ở
lại với Ngài lại càng lớn lên bấy nhiêu. Bây giờ tôi sẽ xin anh chị em,
chúng ta hãy thinh lặng một chút và mỗi người trong thinh lặng, trong tim
của mình, tự hỏi: “Đối vói tôi Chúa Giêsu là ai?”. Trong thinh lặng, mỗi
người hãy tự trả lời trong tim mình: “Chúa Giêsu là ai đối với tôi?” Sau một
lúc thinh lặng ĐTC kết thúc bài huấn dụ:
Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta luôn luôn đến với Chúa Giêsu để sống
kinh nghiệm sự tự do, mà Ngài cống hiến cho chúng ta và cho phép chúng ta
tẩy rửa các lựa chọn của chúng ta khỏi các cáu ghét trần tục và các sợ hãi.
Tiếp đến ĐTC đã cất Kinh Truyên Tin rồi ban phép lành toà thánh cho mọi
người.
Sau Kinh Truyền Tin ĐTC đã tái kêu gọi hòa bình cho Ucraina. Ngài nói: Tôi
rất âu lo theo dõi cuộc xung đột tại vùng đông Ukraina lại gia tăng trong
các tuần vừa qua. Tôi lập lại lời kêu gọi để các dấn thân đã có được tôn
trọng, hầu đạt đến việc bình định với sự trợ giúp của các người thiện chí và
để đáp ứng cấp thiết trợ giúp nhân đạo trong nước này. Xin Chúa ban hoà bình
cho Ucraina, đang sửa soạn cử hành quốc lễ ngày mai. Xin Đức Trinh Nữ Maria
bầu cử cho chúng con!
Tiếp đến ĐTC đã chào các đoàn hành hương hiện diện, đặc biệt là các đại
chủng sinh trường Bắc Mỹ đến Roma theo học thần học, nhóm thể thao San
Giorgio su Legnano, các tín hữu tỉnh Luzzana và Chioggia, cũng như các bạn
trẻ giáo phận Verona trung bắc Italia. Ngài xin mọi người trong tuần này
đừng quên mỗi ngày ngừng lại một lát và tự hỏi: “Chúa Giêsu là ai đối với
tôi?” Và mỗi người tự trả lời trong tim mình: “Chúa Giêsu là ai đối với
tôi?”. ĐTC đã chúc mọi người một ngày Chúa Nhật tươi vui an bình và ngài xin
mọi người đừng quên cầu nguyện cho ngài. |